Trên Android:

Các dòng điện thoại Android cung cấp cơ chế “đặt ứng dụng làm trình duyệt mặc định” cho phép một ứng dụng trở thành nơi xử lý tất cả các đường link mà bạn bấm vào từ các app khác.

Khi bạn chọn một ứng dụng làm trình duyệt mặc định, mọi liên kết dạng http hoặc https đều sẽ được chuyển đến ứng dụng đó trước khi mở trang web. Nhờ vậy, ứng dụng có thể kiểm tra xem đường link có nằm trong danh sách đen (blacklist) hay là liên kết nguy hiểm, lừa đảo, hoặc chứa mã độc hay không.

Nếu đường link an toàn, ứng dụng sẽ cho phép mở bình thường; còn nếu liên kết bị đánh dấu là độc hại, ứng dụng có thể hiển thị cảnh báo và ngăn không cho bạn truy cập.

Cách hoạt động này giống như một lớp lọc bảo vệ ngay trước khi bạn thực sự mở trang web, giúp tránh được các website giả mạo, lừa đảo hoặc nội dung không mong muốn.

Tuy nhiên, để tính năng này hoạt động, bạn phải tự chọn app đó làm trình duyệt mặc định, và nó chỉ kiểm soát được những đường link bạn nhấn vào chứ không thể chặn mọi hoạt động mạng của toàn bộ hệ thống.

Trên iOS:

Trên các điện thoại iPhone, việc đặt một ứng dụng làm trình duyệt mặc định cũng cho phép ứng dụng đó xử lý các đường link bạn bấm vào từ những app khác, nhưng khả năng “sàng lọc” hay “chặn” URL bị hạn chế hơn nhiều so với Android.

Khi bạn chọn một trình duyệt mặc định trên iPhone, mọi liên kết dạng http và https sẽ được chuyển sang ứng dụng đó để mở, nhưng ứng dụng không thể tự động chặn hoặc can thiệp vào đường link trước khi mở theo kiểu hệ thống; tất cả việc kiểm tra an toàn hay cảnh báo đều phải được thực hiện bên trong trình duyệt đó sau khi nó đã nhận được link.

iOS không cho phép ứng dụng chặn URL ở cấp độ toàn hệ thống, cũng không cho phép can thiệp vào liên kết khi chúng được mở từ các ứng dụng khác trước khi tới trình duyệt. Vì vậy, nếu bạn dùng một trình duyệt có khả năng cảnh báo link độc hại, tính năng này chỉ hoạt động bên trong chính trình duyệt đó, không phải là một lớp bảo vệ bao trùm toàn hệ thống như trên một số ứng dụng Android.

Nói cách khác, iOS cho phép thay đổi trình duyệt mặc định, nhưng không cho phép bất kỳ ứng dụng nào đóng vai trò như một bộ lọc URL toàn hệ thống.